Mối tình đầu chưa kịp đặt tên. - Chuyện Gia Đình OLD
CẬP NHẬT

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Mối tình đầu chưa kịp đặt tên.

Gió đầu mùa bao giờ chẳng sang, nắng đầu mùa bao giờ chẳng đẹp. Mối tình đầu bao giờ chẳng vậy ôi là học sinh thật đậm đà, thật đắng cay. Ngày đó tôi là học sinh khoa văn, còn anh là một chiến sĩ cảnh sát hình sự đang công tác tại tỉnh, trong một chuyến giao lưu giữa trường tôi và cơ quan anh chúng tôi đã quen nhau. Hôm đó anh còn xin song ca với tôi một bài " lời của gió ".


Như định mệnh của cuộc sống tôi đã gặp lại anh rất nhiều lần, sau đó để rồi phát hiện ra nhà tôi cũng gần nhà anh. Có phải chăng đó là duyên số, có lẽ vậy. Thú thật sau vài lần tiếp xúc tôi đã có thiện cảm với anh, còn như anh, anh nói anh đã thích tôi từ ngày đầu tiên khi chúng tôi hát bài hát đó. Nhưng lần đó áp lực thi cử cùng vói những khát khao cháy bỏng bước vào cánh cửa Đại Học đối với tôi đã không cho phép tôi nghĩ nhiều về anh, về những rung động đầu đời tuổi mới lớn. Tôi cắm đầu vào học thích đi chơi với bạn bè và cũng ít quan tâm tới mọi chuyện xung quanh.

Nhưng tôi vẫn nhận ra người âm thầm bên tôi chính là anh, còn như anh đã nói đã thích tôi từ ngày đầu tiên khi song ca bài hát đó, nhưng tôi thì sợ ảnh hưởng đến việc học nên không dám nói với anh, anh âm thầm quan tâm tôi, hỏi han mỗi ngày hãy cố gắng học tập rồi có ngày cũng được đền đáp.


Cuối cùng những nỗ lực đó cũng có kết quả , bao nhiêu nỗ lực cũng được đền đáp. Tôi cầm tờ giấy báo đỗ Đại Học, tôi vui sướng gọi điện khoe anh, anh cũng vui lắm. Và như thế là tôi được một chầu kem free. Tôi vui mừng và vui vẻ đón nhận. Cũng tối hôm ấy, lúc anh ngỏ lời yêu tôi. Tôi thật sự bất ngờ, anh bảo rằng anh đã yêu tôi rất lâu rồi nhưng chưa dám nói và anh muốn mỗi khi chúng tôi đi học chúng tôi vẫn phải thường xuyên liên lạc với nhau, vẫn quan tâm nhau và hỏi han nhau nhiều hơn. Hôm đó tôi không nhận lời yêu từ anh. vì tôi chưa xác nhận rõ tình cảm của bản thân mình. Anh bảo anh sẽ chờ, nhất định chờ tôi.


Trong suốt quãng đường 4 năm Đại Học. Tuy xa nhau nhưng anh vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm đến tôi. Cứ như vậy trong ngần ấy năm anh vẫn lặng thầm yêu tôi, còn tôi vẫn cứ vô tư đón nhận tình yêu ấy. Nhưng tôi chưa từng một lần nói lời yêu anh. Rồi kỳ nghỉ hè năm thứ 3 ĐH tôi và anh có cơ hội gặp gỡ nhau nhiều hơn. Lúc này tôi mới nhận ra tôi đã yêu anh mất rồi. Xa anh một ngày làm tôi nhớ anh da diết. Chỉ với tình cảm của mình tôi đã biết tôi yêu anh rất nhiều. Chỉ muốn nghe giọng nói ấm áp của anh. Chỉ muốn được nhìn thấy anh.


Bất ngờ hôm sau anh sang nhà tôi và bảo rằng chắc có lẽ anh phải đi công tác ở Lạng Sơn để bắt tội phạm buôn ma túy. Lúc đó tôi có cảm giác rất bác an. Tôi không muốn anh nhưng đó lại là công việc của anh nên tôi chẳng có lý do nào để ngăn cản. Tối đó tôi và anh ngôi bên nhau rất lâu. Anh hỏi tôi đã sẵn sàng chấp nhận tình cảm của anh chưa. Lúc đó tôi yêu anh, yêu anh nhiều lắm nhưng tôi vẫn bảo cần có thêm thời gian để suy nghĩ. Hẹn anh sau chuyến công tác về sẽ trả lời. Tôi định sau khi anh trở về sẽ nhận lời yêu anh. Tôi sẽ là người yêu của anh nhưng mấy ai học được chữ ngờ trong cuộc đời, tôi không còn cơ hội nói với anh điều đó, không còn cơ hội làm người yêu của anh, bởi anh đã ra đi mãi mãi khi một tên tội phạm dùng súng bắn trả.


Nghe tin dữ tai tôi ù đi, đầu óc quay cuồng trong bóng đêm. Tôi muốn hét thật to để vơi bớt nỗi đau, nhưng lòng tôi cứng lại. Tôi ân hận lắm, tôi đã có lỗi với anh nhiều quá. Giá như tôi đừng dối lòng mình, giá như tôi không bắt anh chờ đợi tôi lâu như vậy. Giá như tôi không bắt anh chờ đợi tôi lâu như vậy, giá như tôi được nói tiếng yêu anh và giá như đứng trước nấm mộ, nhìn di ảnh của anh mà lòng tôi đau nhói, nước mắt cứ tuôn trào, anh đang cười với tôi mọi ngày, một giọng cười ấm áp. Giờ đây tôi không còn thấy nụ cười ấy nữa, tôi không còn cơ hội bên anh nữa rồi. Tôi đau lắm, trái tim tôi như đang bóp nát, mất anh là một mất mát không thể nào nguôi ngoai trong lòng tôi. Tôi nói tôi yêu anh rồi, nhưng không biết ở nơi xa ấy anh có nghe thấy không, mong anh sẽ hiểu được lòng em, rằng em yêu anh nhiều lắm. Anh ơi nếu được làm lại từ đầu em sẽ yêu anh gấp trăm ngàn lần. Em sẽ bù đắp cho anh thật nhiều, ở nơi xa ấy anh hãy bình yên anh nhé.


Hãy viết cảm nhận của bạn về bài viết này nhé

 
Trở lên trên