Ngày hôm sau, mẹ ông nói:
“Chúng ta đi mua trứng đi!”
Ông cười và chỉ gật đầu một cái. Ở công ty, ông là một giám đốc lớn, có thư ký và lái xe riêng, ai nói gì ông cũng chỉ gật đầu “ừ” một tiếng.
Theo mẹ đi ra ngoài, mẹ ông nói đi đến siêu thị nào đó.
Ông ta hỏi: “Gần nhà mình không phải có một cái siêu thị hay sao?”
Bà mẹ chớp mắt, có chút gì đó đắc ý rồi nói: “Ở siêu thị đó trứng rất rẻ, không đắt như ở siêu thị gần nhà con ạ!”
Đi đến bên đường, ông đang chuẩn bị giơ tay đón xe, mẹ ông liền bảo: “Chúng ta ngồi xe bus đi”.
Ông ngạc nhiên hỏi: “Sao lại đi xe đấy ạ?”
“Vì xe đó là xe dành cho những người đi đến siêu thị, miễn phí mà, đừng đi taxi mà tốn tiền”. Ông lại cười rồi đồng ý.
Ngồi trên xe toàn là những người trạc tuổi mẹ, họ đều quen biết mẹ ông. Nghe nói ông đi siêu thị mua trứng cùng mẹ, ai cũng nhìn ông với ánh mắt thân thiệt, giống như nhìn con trai họ vậy. Ông thấy ấm áp trong lòng.
Mua được trứng rồi, mẹ kéo ông vào ngồi ở ghế chờ trong siêu thị, bà nói chúng ta ngồi đợi ở đây khoảng một tiếng. Ông hỏi: “Một tiếng ư?” Mẹ ông gật đầu, ông có chút bực bội trong lòng nhưng vẫn cố gắng chờ.
Trong lúc ngồi đợi, mẹ kể hết chuyện hồi bé cho ông nghe, chuyện cùng trời dưới đất khiến ông cảm thấy thời gian 1 tiếng trôi qua cũng khá nhanh.
Trên đường về đến gần nhà, đi qua cửa hàng hoa quả, mẹ dùng số tiền 20 nghìn đó để mua một quả dưa hấu to. Vừa về đến nhà, mẹ ông cắt dưa ra, ông khát nước nên vội vàng cầm miếng dưa hấu lên ăn lấy ăn để. Dưa hấu ngọt lịm, ông ăn soàm soạp như con heo nhỏ vậy. Lâu lắm rồi ông mới ăn hoa quả cuống cuồng như thế. Ông ngẩng đầu lên, thấy mẹ đang nhìn ông ăn, đôi mắt mẹ có chút ngấn lệ nhưng trên khuôn mặt ấy tỏ vẻ mãn nguyện và tràn đầy tình thương đối với ông. Ông cảm động, cảnh tượng này khiến ông nhớ về quá khứ.
Ông cười tươi, hôm nay ông học được từ mẹ cách tiết kiệm 20 nghìn. Số tiền 20 nghìn đó nếu so sánh với số tiền mấy chục triệu ông làm ra ở công ty thì nó hoàn toàn ngang giá. Bởi có nhiều lúc, thời gian và tiền bạc tồn tại vì lòng yêu thương.
Đọc xong câu chuyện này, khóe mắt tôi cay cay, tôi thấy rằng mình đã nợ bố mẹ quá nhiều.
Hiếu thuận-cả đời này chúng ta cũng không trả hết cho bố mẹ. Vì vậy, chúng ta nên trân trọng từng giờ từng phút ở bên bố mẹ. Bố mẹ mới là những người yêu bạn nhất trên thế giới này.
Theo Một Thế Giới





