Là phụ nữ có nên chịu đựng. Khi chồng gọi là CAVE - Chuyện Gia Đình OLD
CẬP NHẬT

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Là phụ nữ có nên chịu đựng. Khi chồng gọi là CAVE


Không kìm được nóng giận, mình đã hỏi chồng. Lại chẳng một lời giải thích, chồng tát mình lật mặt. Anh còn nói: “Tao thích gọi mày là gì thì tao cứ lưu như thế, mày ý kiến gì? Chả phải mấy hôm nay mày cũng đâu khác gì là cave của tao sao?”.

Sẽ như thế nào khi “Bồ của chồng trơ trẽn tới tận nhà lấy tiền phá thai”!



Trong thực tế cuộc sống không phải bao giờ cũng màu hồng, tính cách con người luôn thay đổi theo thời gian. Chỉ có cha mẹ là người yêu thương và chăm sóc ta suốt đời, không oán than và vô điều kiện.

Lấy chồng đã gần 3 năm nhưng số ngày cô được sung sướng và an nhàn chỉ đếm trên đầu ngón tay dù mang tiếng nhà chồng cô có điều kiện. Vì ngay từ khi chưa cưới, mẹ chồng đã không ưa gì cô nên sau cưới cũng vậy. Nói chung cô không được mẹ chồng thương yêu.



Cũng may, vợ chồng cô đều có công việc ổn định và có thể tạo lập cuộc sống. Cưới nhau xong, vợ chồng có chút vốn liếng nên đã táo bạo mở công ty riêng. Ban đầu, cuộc sống vợ chồng cô sau khi cưới khá chật vật. Nhưng cũng may, công ty dần hoạt động ổn định nên cuộc sống bắt đầu đỡ đau đầu và lo lắng hơn.

Cô cứ tưởng cuộc sống của mình như thế đã hạnh phúc hơn và dễ thể hơn một xíu, nhưng ai ngờ đâu mọi chuyện lại đến. Người xưa thường nói " Nhàn cư vi bất thiện " khi con người khấm khá hơn một chút thì bao nhiêu cái xấu, bao nhiêu cái tật đều lồi ra hết. Muốn biết người con gái chung tình thì hãy xem chàng trai của họ khó khăn họ có bên cạnh để an ủi và động viên dể tiến lên phía trước không, lúc đó ta sẽ biết đó là cô gái chung tình, son sắt với một tình yêu. Còn người con trai thì ngược lại muốn biết họ chung tình và yêu ta bao nhiêu thì hãy xem khi họ trở nên thành đạt và giàu có, rất nhiều hoa thơm vật lạ bao quanh họ có bị chao lòng và rung động hay không.



Người đời nói cấm có sai cô lại rơi rút vào nỗi đau ấy. Chồng cô người ma sau bao nhiêu năm cùng nhau cố gắng và nỗ lực gầy dựng sự nghiệp cùng nhau, trong lúc khó khăn luôn yêu thương cô, cần cù chịu khó, thương vợ, thương con. Là một người chồng thật tốt.


Nhưng cuộc hôn nhân bước sang đến năm thứ 3 – khi mà cuộc sống đã dần ổn định hơn thì chồng cô bắt đầu ngoại tình với chính cô nhân viên lễ tân của công ty. Thực ra, khi thấy họ quá thân thiện và gần gũi nhau ở công ty, cô cũng đã e sợ, cô cũng đã bắt đầu nghi ngờ. Nhưng vì chưa bao giờ bắt gặp tận tường nên cô không đủ bằng chứng để nói lên gì cả. Vì thế cho dù có lúc bực bội, đau lòng và khó chịu đến tâm can co vẫn phải chịu đựng ngậm ngùi " lấy bồ hòn làm ngọt" mà chẳng dám nói gì với chồng và nhân viên của mình, cũng vì sĩ diện, cũng vì lòng tự tôn mà cô im lặng chịu đựng tất cả. Cô nào có mong chuyện không hay xảy ra đến khi một ngày cô chứng kiến tất cả.



Trời đất như sụp đổ dưới chân khi cô từ công ty về nhà sớm để chuẩn bị cho buổi tối sinh nhật con trai. Về đến nhà một lúc, mới nhớ ra cô để quên điện thoại ở công ty. Vậy mà khi cô gọi cho chồng nếu còn ở công ty thì mang về hộ nhưng anh không nhấc máy. Cứ nghĩ chồng đang trên đường về nhà nên cô lấy xe máy phi vội đến công ty.

Cô chạy đến công ty là khi những nhân viên ở công ty đã về hết. Trong nhà xe chỉ còn lại 2 xe máy là của chồng và 1 cô nhân viên lễ tân. Trong đầu cô giờ đây chỉ mong sao không giống như cô nghĩ.



Cô chậm rãi và bước lên phòng. Thấy cửa phòng làm việc của chồng vẫn sáng, cô thử mở cửa bước vào và không tin ở mắt mình thấy. Chồng cô và nhân viên lễ tân đang quấn lấy nhau ngay trên bàn làm việc. Các tài liệu giấy bút để trên bàn bị 2 người gạt lộn xộn vương vãi ra khắp sàn nhà. Bị cô bắt gặp, hai người cứ ú ớ vì sốc. Cô nhân viên thì quỳ xuống xin tha thứ và xin đừng cho chồng cô ấy biết. Nếu không hạnh phúc của vợ chồng cô ta sẽ lung lay. Còn chồng cô thì lầm lì, không một lời thanh minh cũng như một lời xin lỗi. Chưa kể về nhà, anh còn bực bội đập phá đồ đạc, đánh cô và còn đe dọa không được làm ầm lên hay kể với bất cứ ai khác nữa, nếu không anh bảo sẽ đánh cho cô thừa sống thiếu chết.

Rồi ngay đêm hôm ấy, sau khi người thân đến chung vui với sinh nhật của con về, chồng ôm lấy ôm để và bắt cô nằm ngay cạnh ngủ như mọi khi. Anh còn bắt cô phải chiều anh bằng được mới thôi. Nhưng vì mình mệt mỏi và vẫn không quên được những ám ảnh lúc chiều tối nay nhìn chồng trong tay người đàn bà khác, cô thấy đau đớn và kháng cự lại. Không ngờ, chồng túm tóc và cấu véo khắp cơ thể khiến cô rất đau.



Đến đêm hôm sau, chồng lại bắt cô nằm và cưỡng “yêu” như thế. Cô lại nín nhịn và nhẫn nhục chiều chồng cho qua. Chồng càng được thể làm tới và lại làm cô nhiều lần đau đớn.

Cho đến ngày thứ 3 sau khi phát hiện chồng ngoại tình, vì tò mò muốn xem chồng và cô lễ tân kia còn qua lại với nhau không nên lén lấy điện thoại của chồng và xem trộm. Nào ngờ cô hoảng hốt tái mặt khi thấy chồng thay vì lưu cô là “Vợ yêu” giờ đổi thành “CAVE”.

Không kìm được nóng giận, cô đã hỏi chồng. Lại chẳng một lời giải thích, anh tát cô và nói. “Tao thích gọi mày là gì thì tao cứ lưu như thế, mày ý kiến gì? Chả phải mấy hôm nay mày cũng đâu khác gì là cave của tao khi đi chơi bên ngoài sao?”.



Bao ê chề nhục nhã khi bị chồng nói vậy khiến mọi thứ trong cô sụp đổ lần nữa. Cô đã nghĩ chắc cô không thể nào luyến tiếc người chồng này nữa. Trong đầu cô từ đó chỉ nghĩ đến việc ly hôn. Sống với nhau không còn tình thì cũng còn nghĩa. Nhưng đằng này, nghĩa vợ chồng cũng đã hết. Cô tự hứa với lòng từ hôm nay mình phải sống vì mình. Bao nhiêu lâu nhẫn nhịn cô cũng vùng lên. Đối với một người phụ nữ như chị sống vì chồng vì con, vì gia đình bao nhiêu lâu bây giờ đây chị nhận được cái từ “ CAVE ” thì cho dù là yêu chồng, thương con đi nữa, cái lòng tự trọng còn sót lại trong chị cũng không thể nào cho phép.


Hãy viết cảm nhận của bạn về bài viết này nhé

 
Trở lên trên